Phượng hồng

Responsive image

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè cũa tôi đi đâu?
Thời niên thiếu đã qua đi, không dễ gì tìm lại được , khi nghe lời ca trên ta lai nhớ đến Trường xưa có hàng phượng vĩ , có cây bằng lăng tim, có nụ cười hồn nhiên, có ánh mắt e ấp, có những tà áo dài trắng tinh nguyên, có những giờ học khó quên, những phút vui chơi, tình bạn không thể gì tìm lại được.
Trên mọi nẽo đường đời, Thầy Bạn và tôi có lúc nào đó nghĩ đến nhau không? nhưng chắc chắn là có những kỹ niệm dưới mái trường không thể nào quên !
Thầy cô về hưu không còn hè nứa, Trường đời ở đó củng chẳng có hè !Khi nghĩ về một thời áo trắng ta tiếc nuối bâng khuâng, nhớ bạn bè.

Ảnh minh họa


Ảnh minh họa

















Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


 

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, Em chở mùa hè của tôi đi đâu, Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18, Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu. Mối tình đầu của tôi Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp, Là áo ai bay trắng cả giấc mơ Là bài thơ còn hoài trong vở, Giữa giờ chơi mang đến lại mang về. Cánh phượng hồng ngẩn ngơ, Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây, Và mùa sau biết có còn gặp lại, Ngày khai trường áo lụa gió thu bay. Mối tình đầu của tôi Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu, Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ...Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại ,Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa.